Nhạn Khâu(雁丘) – Mô Ngư Nhi(摸魚兒) – Nguyên Hiếu Vấn(元好問)

” Hỏi thế gian tình là gì

 Mà khiến con người sinh tử tương hứa”

Chuyện kể rằng năm ấy Nguyên Hiếu Vấn đi thi, trên đường gặp một người bắt nhạn. Anh ta vừa bắt được một con nhạn và giết chết, còn một con may mắn thoát được nhưng nó cứ bồi hồi bay đi bay lại trên không trung,kêu hoài thảm thiết, bỗng nhiên lao mình xuống đất mà chết. Nguyên Hiếu Vấn cảm động, liền mua con chim  nhạn đã chết ấy chôn cất  bên bờ  sông Phần Thuỷ , rồi lấy đá đắp lên đánh dấu ghi nhớ, gọi là “nhạn khâu” ( gò nhạn ). Những người cùng đi với ông đều tranh nhau làm thơ làm phú, ông cũng làm một bài, tức là bài theo điệu Mô ngư nhi ở trên.

 


 Phiên Âm

Vấn thế gian tình thị  vật

  Trực giáo sinh tử tương hứa

Thiên nam địa bắc song phi khách
 
Lão sí kỷ hồi hàn thử

 Hoan lạc thú

 Ly biệt khổ

Tựu trung cánh hữu si nhi nữ

Quân ưng hữu ngữ

 Diểu vạn lý tằng vân

 Thiên sơn mộ tuyết

 Chích ảnh hướng thùy khứ

 Hoành Phần lộ

 Tịch mịch đương niên tiêu cổ

 Hoang yên y cựu bình Sở

 Chiêu hồn Sở ta  ta cập

 Sơn quỷ ám đề phong vũ

 Thiên dã đố

 Vị tín dữ

Oanh nhi yên tử câu hoàng thổ

 Thiên sầu vạn cổ

 Vi lưu đãi tao nhân

 Cuồng ca thống ẩm

 Lai phóng nhạn khâu xứ
 

Dịch Nghĩa

Hỏi thế giantình là vật gì

 Mà khiến ta sống chết một lời hứa lụy

 Lữ khách kẻ trời Nam người đất bắc

 Khi đôi cánh mỏi, nhớ những lúc hàn ôn

 Khi hoan lạc vui vầy

 Lúc chia ly đau khổ

 Đều chỉ vì si mê một người con gái

 Lời người nói ra

Đã xa tít trên tầng mây vạn dặm

 Tuyết chiều trên Thiên Sơn

 Bóng lẻ ấy biết về đâu

 Ngang bước sông Phần

Nhìn cảnh tịch mịch, nhớ tiếng trống năm xưa

 Khói hoang vẫn như ngày nao bình quân Sở

 Than ôi, khúc chiêu hồn nước Sở nay còn kịp chăng

Quỷ núi khóc trong mưa gió thê lương

Trời cũng hờn ghen

Chẳng thể nào tin được

 Chim én chim oanh, rồi cũng thành đất bụi

Ngàn mối sầu vạn cổ

Lưu lại đợi người thơ

 Hát trong điên cuồng, ca trong đau khổ

Tìm lại nơi đâu nấm mộ chim nhạn năm nào

Dịch Thơ

Thế gian hỡi chữ tình khó biết,

Hứa một lời, sống chết không phai.

Trời nam đất bắc chia hai,

Chân mây cánh mỏi lại hoài những xưa

.Khi hoan lạc cùng đùa vui thú,

Lúc biệt ly lại khổ vì xa.

Nam nhi rốt cuộc cũng là

Vì chưng tiếc nguyệt thương hoa mà sầu.

Lời người nói giờ đâu gió thoảng,

Đã bay xa lên vạn tầng mây,

Tháng năm núi tuyết phủ dày,

Về đâu chiếc bóng lắt lay dặm trường?

Sông Phần đó u buồn tịch mịch,

Vẳng trống khua giết địch năm xưa.

Khói loang nhuộm bạc sắc cờ.

Chiêu hồn nước Sở bây giờ kịp không?

Quỷ trong núi khóc ròng, mưa gió.

Trời hờn ghen, cũng đổ châu sa.

Là hư là thực, khách qua?

Bụi hoang một nấm trước là yến oanh.

Sầu muôn thuở tơ dăng ngàn mối

Vẫn còn lưu mãi đợi tao nhân

Rượu đau, câu hát cuồng ngân

Bên mồ chim nhạn sông Phần ngày xưa.


  

This entry was posted in Cổ Thi. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s